CHIA SẺ

Trở thành đàn ông mới thấu hiểu đàn ông…
Càng lặng lẽ… càng thâm trầm sâu sắc…
Ẩn đằng sau… bình yên và trầm mặc…
Đại dương trào sôi, sục cuộn lớp sóng ngầm…

Cha yêu con cũng vậy… cũng âm thầm…
Lặng giấu vào đòn roi, lời trách mắng…
Vì cha hiểu… Ngoài kia nhiều vị đắng…
Không gian nan sao lớn nổi thành người…
Cha yêu con cũng vậy… cũng âm thầm.

Có khi nào con buồn… cha lại vui…?
Nước mắt đàn ông… chảy ngược vào gan dạ
Để trước bão giông can trường không gục ngã…
Vững trãi, hiên ngang, kiêu hãnh ngẩng cao đầu

Con biết giữ lòng chính trực… Nhờ được nuôi…
Bằng sóng gió biển khơi… nỗi gian truân vất vả…
Bằng những lần tin bão về giục giã…
Nước mắt chảy đêm mòn, tiếng thở mẹ lo âu!
Có khi nào con buồn… cha lại vui…?

Thế hệ này kế tiếp thế hệ sau…
Con lớn lên cũng học theo cha vậy…
Dành cho cháu nội cha… tình yêu thương bỏng cháy
Sâu thẳm đượm nồng che dưới vẻ khô khan!

Thụy Du

BÌNH LUẬN

Nhập bình luận của bạn!
Nhập họ tên của bạn